Giai thoại về chiếc Đại Hồng Chung Chùa Sắc Tứ Linh Thứu, theo lời các bậc kỳ lão, thì chùa được hình thành từ Đời nhà Lê vua Cảnh Hưng. Thuở ấy có thầy địa lý nhân dịp tá túc tại chùa, khen rằng: Chùa có phong thủy rất đẹp, lại nằm sát mạch suối rồng, ngày sau sẽ có chân mạng đế vương đến ngự. Nhân đó mới đặt tên là Long Tuyền Tự (Chùa Suối Rồng). Vào thời nam bắc phân tranh, chúa Nguyễn Phúc Ánh lúc ấy sức yếu thế cô, mà quân Tây Sơn lại mạnh, nên ngài bị thua, bôn ba khắp miền Nam bộ rất là long đong khổ sở. Một ngày nọ, chúa Nguyễn Phúc Ánh sau một lần thất trận, đã cùng Tiền quân Nguyễn Huỳnh Đức cải trang như kẻ thường dân, chạy vào chùa Long Tuyền lánh nạn, nói là khách phương xa đến nghỉ nhờ. Lúc ấy Hòa thượng trụ trì là ông Nguyễn Phước Chánh, đạo hiệu là Nguyệt Hiện Thiền Sư xem dung mạo cử chỉ và xét tình thế hiện tại cũng đã thầm nghi, nhưng chẳng nói ra, cũng tiếp đãi tử tế mà thôi. Lúc ấy chúa Nguyễn vì lặn lội gió sương, ăn ngủ không an, tinh thần suy kém, nên cảm phải chứng thương hàn, bệnh tình chỉ tăng không giảm. Nguyễn Huỳnh Đức lấy làm bối rối vì đang lúc mai danh ẩn tích, chùa lại cách xa làng xóm. May thay, sư trụ trì là người giỏi về dược thảo, nguyện xin điều trị. Nhân khi chăm sóc, Hòa thượng lựa lời thăm hỏi. Chúa thấy Hòa thượng là người có vẻ từ bi, đạo hạnh, tính cách trung hậu, nên ngài nhận thật. Hòa thượng gia tâm lo bề thuốc thang, rau cháo. Chúa ở lại được vài ngày, bệnh tình vừa thuyên giảm. thì có giống chim Linh cứ đậu xung quanh chùa kêu mãi. Hòa thượng Nguyệt Hiện đoán biết có điều chẳng lành, nên báo Chúa tạm lánh đi nơi khác. Hôm sau quân Tây Sơn tìm đến lục soát chùa. Chúa Nguyễn may nhờ có giống chim Linh mà thoát nạn. Vài hôm sau, Chúa vừa khỏe thì quân Tây Sơn đến lùng bắt. Lạ thay, tự lúc nào cửa chùa nhện đã giăng phủ cả lối vào, cảnh chùa trông hoang vắng như đã lâu không ai đặt chân đến. Khi đến nơi thấy cỏ tranh rậm rạp mạng nhện giăng đầy xung quanh, quân lính tưởng rằng không người nào vào nơi tôn nghiêm này. Lúc ấy trong chùa, Chúa tôi hoảng hốt, chưa biết nơi nào ẩn thân thì Hòa Thượng chợt nhớ chiếc đại hồng chung ở trên chánh điện, liền quỳ xuống tâu với Chúa, xin tạm vào đó lánh nạn. Chúa nhận lời, Hòa thượng với Tiền quân cùng chú điệu nhỏ phụ nhau úp chuông xuống, dọn dẹp xong xuôi, đoạn ông Nguyễn Huỳnh Đức thoát ra ngoài tìm chỗ ẩn dạng. Lúc ấy quân Tây Sơn lục soát song chẳng thấy gì, một lúc sau đến chỗ đại hồng chung, một ít tên quân có ý nghi ngờ, cùng nhau xô thử, nhưng không lay động. May thay! Vừa lúc ấy có viên quan thủ lĩnh bàn rằng: “Cái chuông này nằm đây đã lâu, trong chùa chỉ có vị sư và chú điệu nhỏ, làm thế nào mà đỡ nỗi đặng, thôi chúng ta đi tìm nơi khác kẻo mất thì giờ”. Bọn quân sĩ vâng lệnh thủ lĩnh kéo nhau đi hết. Vì vậy mà Chúa được thoát nạn. Phải chăng Chúa Nguyễn là người có chân mạng đế vương hay nhờ Tam Bảo oai linh phò trợ. Đến khi Vua Gia Long an bang phục quốc, nhớ đến chuyện cũ bèn hạ chiếu chỉ, mời Hòa thượng lai kinh. Cảm ơn Phật lực hộ trì, đức vua cho tu bổ và phong cho chùa là Sắc Tứ Linh Thứu Cổ Tự, và nhớ công phụng sự, vua sắc phong cho Thiền sư Nguyệt Hiện là Mẫn Huệ Thiền Sư Đại Lão Hòa Thượng. Thiền Sư đã viên tịch vào năm 1816. Hiện nay Bảo tháp của Thiền Sư vẫn còn phía sau chùa. Ngôi cổ tự đã xấp xỉ 300 năm hình thành và phát triển, hôm nay là chốn thiền môn lặng lẽ yên bình, nhưng vẫn ẩn chứa niềm tin tâm linh mãnh liệt với những câu chuyện kỳ bí, huyền thoại vẫn còn lan tỏa trong tâm khảm những người dân và phật tử thuần thành nơi đây. Tuy là một trong vô số sự kiện, truyền thuyết có liên quan, và nhuốm vẻ tâm linh huyền bí, nhưng thiết tưởng bấy nhiêu đó cũng quá đủ để minh chứng cái tình, cái nghĩa người miền Nam đối với của chúa Nguyễn, và tất nhiên với tinh thần đạo nghĩa ấy, khi quê hương miền Nam đã phồn vinh an hưởng lạc nghiệp, người dân ngày sau vẫn chưa bao giờ quên công lao của Ngài Thuở Cao hoàng đế Gia Long, Lắm khi trú tất ruỗi dong lánh nàn. Sử xanh còn chép rõ ràng, Ngọn rau tấc đất tình càng cảm...
Read moreChùa Linh Thứu tên gọi trước đây là Long Tuyền Tự là ngôi chùa được vua Nguyễn Ánh 2 lần phong sắc tứ.Lúc đó vị thế của Nguyễn Ánh còn yếu,quân Tây Sơn ở thế mạnh nên ngài bị thua ra bắc vào nam rất là khổ sở.Khi đó quân Nguyễn Ánh bị thất trận bị quân tây sơn truu đuổi khi đó chúa Nguyễn Ánh và Nguyễn Huỳnh Đức vô tình thấy được chùa Long Tuyền bèn chạy vào lánh nạn.Khi đó trụ trì chùa là Hòa Thượng Nguyễn Phước Chánh pháp danh Nguyệt Hiện.Khi đến chùa chuá Nguyễn Ánh bị bệnh thương hàn,khi đó hòa thuọng là người giỏi về các cây thảo dược đã trị bệnh cho chúa Nguyễn Anh.Khi chúa Nguyễn Ánh vừa hồi phục sức khỏe thì quân tây sơn đến tìm kiếm ruồng bắt.Có điều lạ là chùa Ling Tuyền khi ấy nhện phủ kính lối vào như lâu ngày không có người đặt chân đến,do dự hồi lâu quân tây sơn kéo nhau đi.Lúc đó trong chùa chúa Nguyễn Ánh tìm nói ẩn nấp thì hòa thuọng nhớ chiêc đại hồng chung trong trên đại điện nên quỳ xuống xin chúa Nguyễn Anh tạm vào đó lánh nạn hòa thượng cùng với đệ tử úp đại hồng chung xuống.Chỉ it phút sau có toán quân nhà Tây Son quay lại tìm tiếp,tìm tất cả mọi chổ không thấy sau cùng đi đến chổ đại hồng chung có 1 người trong số đó có đề nghị cùng nhau xô thử nhưng không hề lay chuyển sau đó kêu đông người đến xô đại hồng chung chũng không hề lay chuyển.Khi ấy người dẫn đầu quân tây sơn đến chùa nói chuông nầy nhiều người xô còn không hề dich chuyển huống gì chuông nầy đã lâu và hiện gioqf trong chùa chỉ có hòa thường và 1 chí tiểu có thể di chuyển được chuông hay có người trốn trong đó được nên kêu quân lính rút khỏi.chùa.Khi ấy chúa Nguyễn Ánh thoát nạn do là chân mạng đế vương và nhờ tam bảo gia hộ .Khi chúa Nguyễn Ánh khỏi bệnh hòa thượng chuẩn bị lương thực cùng hành trang rồi lénđuaw chúa Nguyễn Ánh đến Hà Tiên.Đến khi Nguyễn Anh phục quốc nhớ ơn củ bèn hạ chiếu chỉ mời hòa thuọng Nguyễn Phước Chánh về kinh cũng như cảm ơn các chư phật độ trì cho tai qua nạn khỏi cho tu bổ lại chùa và phong sắc tứ Linh Thứu Cổ Tự và nhớ ơn hòa thượng đã giúp đỡ vua sắc phong hòa thuọng Nguyễn Phước Chánh là Mẫn Huệ thiền sư đại lão hòa thượng.Ngày ny chiếc đại hồng chung mà chúa Nguyễn Ánh ẩn náu khi xưa vẫn còn...
Read moreChuyện kể: “Năm 1984, vua Quang Trung Nguyễn Huệ – vị anh hùng dân tộc sau khi đại thắng quân Xiêm ở trận Rạch Gầm Xoài Mút. Chúa Nguyễn (tức Nguyễn Phúc Ánh) cùng tướng cận vệ Nguyễn Huỳnh Đức thất trận bị quân Tây Sơn bố ráp tuy đuổi gắt gao. Chúa Nguyễn Phúc Ánh và tướng Nguyễn Huỳnh Đức chạy đến chùa Long Nguyên thì gặp thiền sư Nguyệt Hiện.
Lúc đến chùa, Chúa Nguyễn trong trang phục của kẻ thường dân, mình đầy thương tích, mệt lả đói khác. Tuy nhiên, vì dung mạo thiên tử nên chỉ qua cái nhìn đầu tiên, nhà sư Nguyệt Hiền đã thầm nghi đây là đấng quân vương đang lâm cảnh hoạn nạn.
Sức cùng, lực kiệt do ngày đêm trốn chạy trong phong sương, gió rét nên Chúc Nguyễn đã mắt chứng thương hàn, ăn ngủ không yên, tinh thần giảm sút. May thay, sư Nguyễn Hiền là người giỏi y học nên đã tình nguyện cứu chữa cho Chúa. Vài hôm sau, Chúa Nguyễn Ánh vừa khỏe thì quân Tây Sơn đuổi đến ruồng bắt. Lạ thay! Cửa chùa lúc ấy nhện giăng cả lối vào, cảnh vật hoang vắng đìu hiu như từ lâu không người để chân đến vậy.
Trong chùa Chúa tôi hoảng hốt chưa biết nơi nào ẩn thân. Hòa Thượng Nguyệt Hiện sực nhớ Đại Hồng Chung trên Đại Điện, bảo Chúa vào đó lánh nạn. Quân Tây Sơn ập vào chùa lục soát, thấy mọi thứ vẫn bình thường nên bỏ đi.
Cơn kinh hải qua, Nguyễn Ánh ở lại chùa vài ngày dưỡng bệnh. Trong những ngày này, có giống chim linh cứ đậu chung quanh chùa kêu mãi. Hòa thượng đoán biết điềm chẳng lành nên bảo người khách lạ lánh đi nơi khác. Quả nhiên hôm sau quân Tây Sơn kéo đến lục soát chùa. Nguyễn Phúc Ánh may nhờ có chim linh mà được thoát nạn…
Sau khi đánh thắng nhà Tây Sơn, Nguyễn Ánh lên ngôi vua lấy hiệu là Gia Long. Nhớ ơn ngôi chùa cũ cùng vị hòa thượng đã giúp đỡ, vua đã phong sắc tứ cho chùa.
Sắc ngự định: “Long Tuyền, thịnh hỹ đạo tràng thuận cảnh hoằng khai thanh tịnh cảnh”.
Tứ phê tướng: “Linh Thứu phú tại Phật Pháp bình tâm phát nguyện...
Read more