Thường ngày xem bản tin thời tiết thấy các BTV nhắc đến đề phòng sạt lở đất, nay đi đường 6 mới được tận mắt thấy sạt lở và đá lăn là thế nào. Các mái taluy dương độ dốc lớn và thường xuyên bị sạt khi mưa lớn. Năm ngoái nghe đâu có đôi vợ chồng đi xe máy đột nhiên bị núi sạt lở vùi lấp mất mấy ngày mới tìm được xác. Chỗ bị sạt có thể kéo dài đến mấy trăm mét. Gặp chỗ sạt thì chỉ có mắc màn chờ máy xúc với xe ủi đến, có thể kéo dài đến hết ngày. Những chỗ sạt đã được dọn đất đá thì đường hỏng, lầy lội. Mình đúng là điếc không sợ súng, xe bé mà dám đi đường 6. Được các cụ thương, cho đi vẫn an toàn, hôm về đến nhà rồi mới thổi phù… Mà đường 6 trừ các việc đường bị xấu do sạt lở thì nói chung là đi ngon lành. Qua huyện Cao Phong, có một ngã ba đường rẽ đi Mai Châu. Nếu có thêm thời gian thể nào mình cũng đi Mai Châu, Bản Lác cũng khá thú vị. Đành hẹn dịp khác vậy. Căng da bụng là trùng da mắt, sau khi nạp năng lượng ở Hoà Bình mình thấy cứ riu riu đôi mắt. May mà có bà xã bên cạnh nói chuyện, cái này trên đường xa chỉ có vợ là nhất, không ai thay thế được. Chả thế mà hè rồi đi Quảng Trị mà mình không dám chạy xe một mình. Vào huyện Tân Lạc cũng là bắt đầu một con đèo thần sầu ám ảnh: đèo Thung Khe. Đây là một trong 16 cung đèo hiểm trở nhất nước mà nghe đến tên cũng thấy hoang biệt sơn khê: Mã Pí Lèng, Ô Quy Hồ, Pha Din, Khau Phạ,… Chẳng dám phi nhanh như các anh gầm cao máy khoẻ, mình cứ cài số 3 có lúc về cả số 2 mà tiến. Thung Khe hiểm trở mà đẹp bồng bềnh mây khói. Có lúc dừng xe ở lưng đèo tìm một cảm giác lạ trên con đường Tây du này. Có điều thú vị là ai qua Thung Khe cũng phải dừng chân tại mấy cái quán lá ven đường. Tìm cái ấm bụng với cơm lam, bắp ngô luộc, mía luộc mà của đồng bào Mường làm kinh tế. Một chuyện thú vị: có một gia đình trẻ đổ bộ vào quán, mỗi người làm một bắp ngô. Đến khi thanh toán chị chủ quán đếm số bắp lấy ra, rất khoát đòi thanh toán 8 bắp. Anh chàng chủ xe thanh minh, nhà tôi mỗi người 1 bắp chỉ có 4 bắp thôi. Thế là giằng co, hoá ra có mấy gia đình cùng vào, chủ quán không đếm được. Anh chàng kia được được thể huyênh hoang: " sau này làm ăn phát đạt mở thêm chi nhánh thì làm sao mà quản lý được…". Nhiều bạn trẻ đi phượt hứng khởi hò hét đòi chụp ảnh, có đứa còn đòi trèo qua vách đá nữa.Ngông cuồng thế. Vượt Thung Khe chui vào trong mây mang một giác rất Liêu Trai. Ngân trầm trồ: cứ như trong phim Tây du ký ý nhỉ. Mình cũng sợ, bật đèn pha. Một sơ suất là không chuẩn bị giấy bóng kính vàng khi đi sương mù. Cũng may là đoạn có sương mù không kéo dài. Trời cứ âm u, rồi mưa rắc rắc như thể quá mù ra mưa. Vào địa phận Sơn La đã bắt gặp những bản làng ven đường. Nhà sàn bây giờ cũng được lợp bằng tôn và ngói brô xi măng rồi. Bà xã trầm trồ, cảnh này đi vào mùa xuân thì tuyệt vời. Những vườn đào,vườn mận dập dìu trải dài suốt con đường. Đã thấy thấp thoáng những cánh áo đỏ , áo xanh sặc sỡ...
Read moreĐèo Thung Khe hay còn gọi là đèo Đá Trắng, nằm trên tuyến quốc lộ 6 nối giữa Tân Lạc và Mai Châu, Hòa Bình. Đây là cung đèo khá nổi tiếng bởi sự hiểm trở, vẻ đẹp thiên nhiên, và có hẳn một khu chợ nhỏ trên đỉnh đèo, vừa là điểm dừng chân thú vị vừa là nơi ngoạn cảnh rất lý tưởng.
Đặc điểm đèo Thung Khe
Sở dĩ có thêm tên đèo Đá Trắng vì sau khi mở đường, đá vôi sạt xuống trắng xóa cả một vách núi, đi từ xa đã có thể trông thấy. Đèo Thung Khe uốn lượn qua những triền núi thấp, cảnh sắc thay đổi không ngừng với chập chùng đồi núi và những thung lũng xanh bất tận, điểm tô bản làng thanh bình, yên ả. Dốc xuống xuôi về phía Mai Châu và cung đèo kết thúc tại ngã ba Tòng Đậu. Trước đó, bạn có thể ngắm toàn cảnh Mai Châu tuyệt đẹp từ trên đèo.
Tuy không có những dốc đứng, không có những khúc cua "cháy phanh" nhưng đèo Thung Khe lại ẩn chứa hiểm nguy bởi những chiếc xe tải ngược xuôi mỗi ngày, cùng màn sương mù mỗi khi chiều xuống hay vào buổi sớm mai, khiến tầm nhìn rất hạn chế. Nhất là vượt đèo Thung Khe vào buổi tối mùa đông, sẽ là trải nghiệm khó quên cho bất kỳ tay lái nào, với màn sương đặc quánh kèm cái lạnh buốt đến tê người, tầm nhìn mờ đục, chỉ ánh đèn xe lấp loáng như vẽ lên những vệt khói mơ hồ.
Ngược lại, vào những ngày trời đẹp, trên suốt chiều dài đèo Thung Khe, nắng vàng như rót mật, trời xanh cao vời vợi, mây trắng lượn lờ bay, xa xa núi đồi trùng điệp.
Trên đỉnh đèo Thung Khe
Trong khi quốc lộ 6 mở ra một bên là núi cao, một bên là vực sâu, thì ngay đỉnh đèo Thung Khe lại có một khoảnh đất lớn nằm lấn ra phía vực, đủ để thành một khu chợ nhỏ với dãy quán lợp lá và vài chiếc bàn đơn sơ, xung quanh bảng lảng khói sương. Từ đây, bạn còn có thể trải mắt ngắm nhìn toàn cảnh thung lũng phía dưới với vẻ thơ mộng của những thảm xanh căng đầy sức sống... Có thể nói, đây là một trong những điểm ngắm cảnh đẹp nhất tỉnh Hòa Bình.
Buổi ban đầu, chợ đèo Thung Khe chỉ bán ngô luộc là chủ yếu, để cánh lái xe đường dài ghé ăn lót dạ. Sau này, nhiều khách du lịch đi ngang thường dừng chân ngắm cảnh, thưởng thức chút quà quê dân dã, nhờ đó mà sản vật bày bán cũng dần trở nên phong phú, đa dạng.
Khách ngồi trong lán nứa xiêu vẹo, sát nhau bên bếp lửa hồng ấm áp, tranh thủ hơ đôi tay đã lạnh cóng, nhâm nhi bát nước ngô bốc khói và ăn bắp ngô non ngọt lịm, hay cơm lam chấm muối vừng, rêu đá, rau rừng... và chuyện đông chuyện tây với các mệ, chị người Mường chân chất.
Ngoài thưởng thức tại chỗ, bạn có thể mua vài thứ về làm quà như những nhánh lan rừng, dứa rừng, măng rừng, ngô tươi, cải mèo, thi thoảng còn có ốc đá bắt về từ trên núi, hay những sản vật lạ mà bà con kiếm được từ rừng... Chợ đèo Thung Khe chỉ bình dân vậy mà cuốn hút người...
Read moreĐoạn đèo khá nổi tiếng trong giới phượt thủ. Ngoài cái tên Thung Khe ra thì nó còn có một cái tên khác là đèo Đá Trắng. Trên con đường đèo này có những đoạn núi đá vôi bị xẻ ra làm đường, để lộ ra những vạt đá vôi trắng xóa nhìn trông như tuyết vậy. Mùa đông trên chỗ này sương mù nhiều, sẽ tạo cảm giác như đi trên con đường 2 bên là tuyết phủ trắng xóa vậy. Tuy nhiên thì nhiều sương đồng nghĩa là việc di chuyển cũng gặp khó khăn và nguy hiểm, nhất là vào chập tối hoặc sáng sớm. Trên đoạn đường đèo này có rất nhiều hàng quán để dừng nghỉ chân, ăn uống.
The pass is quite famous among backpackers. Besides the name Thung Khe, it also has another name, White Stone Pass. On this pass, there are sections of limestone mountains that have been split open to make roads, revealing patches of white limestone that look like snow. In winter, there is a lot of fog here, making it feel like walking on a road with white snow on both sides. However, lots of dew means traveling is difficult and dangerous, especially in the evening or early morning. On this pass, there are many restaurants where you can stop to...
Read more