it’s one of those rare spots that leaves a deep impression on both your heart and your senses.
The music space here is simply beautiful, capturing the romantic and refined atmosphere that Đà Lạt is so famous for. As soon as you step in, you feel like you’ve entered a world of softness and emotion, where the hustle and noise of the outside world melt away. The setting is intimate and cozy, with just the right touch of rustic charm, making it the perfect place for anyone who loves music that speaks to the soul.
What truly sets this place apart is the acoustic experience. The singers perform completely live — no microphones, no speakers, no amplifiers. It’s just raw, unfiltered human voices, filling the space naturally. This creates such an authentic and touching atmosphere, where you can feel every note, every emotion, every breath in the room. For anyone who appreciates the delicate beauty of Trịnh Công Sơn’s songs or the nostalgia of classic bolero tunes, this is a dream come true.
Even more impressive is the price: at just 250,000 VND per person, it’s incredibly reasonable for the quality of the experience you get. You’re not just paying for live music; you’re paying for a memorable, one-of-a-kind night that lingers in your heart long after you leave.
If you’re visiting Đà Lạt, I highly recommend adding this place to your itinerary. Whether you go with friends, a partner, or even alone, you’ll find yourself wrapped in a world of soft, poetic music that perfectly matches the gentle, misty charm of this beautiful mountain town. A must-visit for any...
Read more“Căn nhà xưa” – nơi những câu chuyện cũ được thì thầm
Chúng tôi tìm thấy quán “Căn nhà xưa” trong một buổi tối se lạnh của Đà Lạt, khi ánh đèn đường nhòe đi trong làn sương mờ. Quán nằm nép mình trên một con dốc nhỏ, yên tĩnh như thể nó đã tồn tại từ lâu lắm rồi, đợi chờ những kẻ lữ hành vô tình ghé qua.
Bước vào trong, cảm giác như thời gian lập tức chậm lại. Ánh đèn vàng ấm áp rọi lên những bức tường gỗ mộc mạc, vài dây leo quấn quanh trần nhà, và những bức ảnh cũ như lưu giữ một thời ký ức chẳng rõ ràng. Góc phòng là một sân khấu nhỏ, nơi một người đàn ông đang ngồi với cây guitar, vừa gảy những nốt nhạc, vừa kể một câu chuyện nửa thực nửa hư về bài hát ông sắp hát.
Những giai điệu không cần hào nhoáng
Ca sĩ ở đây không chuyên nghiệp, và có lẽ vì thế mà mọi thứ trở nên thật hơn, gần gũi hơn. Họ không cần mic, không cần ánh đèn sân khấu rực rỡ. Họ chỉ có giọng hát, cây guitar, và những câu chuyện đan xen giữa các bài hát.
Một ca khúc của Trịnh Công Sơn vang lên, nhẹ nhàng như sương, như gió. Giọng hát khàn nhẹ, không hoàn hảo, nhưng lại mang một sức hút lạ kỳ. Xen giữa những giai điệu ấy, người ca sĩ kể về một buổi chiều mưa nào đó mà Trịnh viết ra bài hát này, về người con gái trong hồi ức của ông. Câu chuyện không có hồi kết, như chính bài hát – chỉ còn lại những cảm xúc cứ quẩn quanh đâu đó, không thể nắm bắt.
Không gian và thiên nhiên hòa quyện
Ngồi trong quán, bạn có thể nhìn qua khung cửa sổ lớn ra những ngọn đồi phía xa, mờ ảo trong màn sương. Không gian ấy giống như một phần của thiên nhiên, không bị cắt rời hay cố gắng lấn át. Âm nhạc, câu chuyện, ánh sáng, và khung cảnh – tất cả như hòa vào nhau, tạo thành một dòng chảy mềm mại cuốn lấy mọi người trong quán.
Chúng tôi ngồi trên một chiếc ghế bọc gối cũ kỹ, với ly trà gừng ấm áp trên tay. Hương gừng cay nhẹ lan tỏa, hơi nóng len lỏi qua từng ngón tay. Mọi thứ rất đơn giản, nhưng lại khiến lòng người dịu lại. Giữa cái lạnh đặc trưng của Đà Lạt, một ly trà gừng như thế chẳng khác gì một người bạn thầm lặng, luôn có mặt đúng lúc.
Những câu chuyện trôi qua như khói sương
Ở “Căn nhà xưa”, âm nhạc không chỉ là âm thanh. Đó là những câu chuyện, những mẩu ký ức nhỏ bé được kể lại một cách hờ hững, như thể chúng chẳng quan trọng, nhưng lại lặng lẽ in sâu vào tâm trí bạn.
Có những bài hát của Lam Phương, Trúc Phương hay Phạm Duy được kể bằng một giọng điệu thản nhiên, như thể người kể không mong đợi người nghe phải hiểu hết. Những mẩu chuyện rời rạc, đôi khi không có đầu hay đuôi, nhưng lại giống như mảnh ghép trong một bức tranh lớn hơn – bức tranh của những tâm hồn đã đi qua thời gian, mất mát, và tình yêu.
Bình yên trong cái vô định
“Căn nhà xưa” không phải là nơi bạn đến để tìm kiếm điều gì cụ thể. Nó không hứa hẹn sẽ thay đổi bạn, cũng chẳng cố gắng làm bạn choáng ngợp. Nó chỉ là một góc nhỏ của thế giới, nơi bạn có thể ngồi xuống, thả lỏng đôi vai, và để những câu hát, những câu chuyện làm bạn quên đi một chút thực tại.
Chúng tôi ngồi đó rất lâu, nhìn những ngọn đồi chìm dần vào bóng tối, nghe một người đàn ông cất tiếng hát về tình yêu đã mất. Những gì còn lại trong lòng không phải là lời hát, không phải là câu chuyện, mà là cảm giác được lắng nghe và được lạc lối.
Đà Lạt vẫn lạnh, sương vẫn mờ, và “Căn nhà xưa” vẫn thì thầm những câu chuyện cũ – như nó đã luôn làm, và có lẽ sẽ luôn...
Read moreTuyệt vời, phải dùng hai từ đó để diễn tả cảm giác của mình khi được tham gia buổi tối có nhạc accoustic và toàn là những bài hát xưa, nghe đậm chất Đà Lạt, mênh mang, lạnh, buồn. Ở SG mình chưa đi quán cf như này bao giờ (chỉ đi những quán nhậu rồi người dự tiệc tự lên sân khấu hát om sòm vớ vẩn gì đó), nay lần đầu mới được trải nghiệm thì thấy quá hay. Quán nhỏ, khuất, hơi khó tìm. Quán ẩn sau lưng quán cf Bùi Văn Ngọ. Mình đi grab 4 bánh, bác tài cũng đi theo định vị thì đến cái hẻm cạnh bên, nhìn tối om rất sợ. May mình đt chị chủ được hướng dẫn đi bộ lên cầu thang sát cf BVN là thấy. Concept và cả vibe của quán thiên về vintage, xưa, cũ, giản dị nhưng ấm áp, gần gũi. Hôm mình đi là t7 giữa tháng 7, mưa tầm tã từ chiều nên mình tranh thủ đến sớm hơn giờ bắt đầu chương trình khoảng 1 tiếng nhưng vẫn được tiếp đón, hứong dẫn chỗ ngồi, gọi món chu đáo. Sau đó tính tiền cho có bé lại còn được giảm một chút, làm mình vui ghê. Giá theo mình là rất hợp lý nha, 250k/ pax và đc chọn một trong các thức uống trong menu. Nói về chương trình thì gói gọn trong chữ tuyệt. Qua những ca sỹ, người của Ban tổ chức chia sẻ mình thấy đậm vẻ tự hào vì là nguời Đà Lạt của họ, làm mình dấy lên vẻ ghen tỵ khi mình thấy mình chỉ là khách và len lỏi chút ước ao mình cũng là dân bản xứ như họ vậy. Các anh chị trình diễn các bài hát của các tác giả gần như quen thuộc của dòng nhạc xưa, vẫn ưu ái cho các tác giả người Đà Lạt và các bài hát về Đà Lạt như Lê Uyên Phương, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Duy (phổ từ thơ của nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên)... Còn nhiều tác giả khác được nhắc đến nhưng thời lựong của chưong trình có hạn nên chưa trình bày hết được. Mình mà quay lại Đà Lạt sẽ đến đây lần nữa, nữa và nữa hihi. Về thức uống, mình chọn cam xả quế, bình thường mình ghét quế nhưng dùng các vị kể trên kết hợp thì lại ngon và rất phù hợp. Nhớ lại hôm ấy ngoài trời thì mưa rả rích, trong nhà bên ly trà ấm áp. Bây giờ ngồi ghi review mà thèm được tận hưởng khoảnh...
Read more