Bánh flan Mộng Cầm Trên chuyến xe gia đình từ Sài Gòn ra Nha Trang, không khí bỗng trở nên rôm rả khi chú tài xế hào hứng giới thiệu với chúng tôi về một quán bánh flan khá đặc biệt – nơi được cho là trước kia do chính nữ sĩ Mộng Cầm làm chủ. Câu chuyện lập tức khiến mọi người xôn xao, nhất là khi nhắc đến mối tình thi ca đầy dang dở giữa bà và Hàn Mạc Tử. Không ai nghĩ rằng người phụ nữ từng đi vào thơ ca ấy lại từng mở một quán bán bánh flan. Tôi đi cùng các anh chị họ trong gia đình và ba đứa con nhỏ. Nghe chuyện, cả xe thống nhất… quay đầu! Chiếc xe phải làm một vòng U-turn ngay trên đường Trần Hưng Đạo để tấp vào quán nằm bên kia đường. Có hai quán bánh flan nằm sát nhau, đều lấy tên “Mộng Cầm”. Một người đàn ông lớn tuổi, có vẻ là chủ quán bên tay phải, tỏ ra khá gắt gỏng khi nói chuyện với chú tài xế. Không khí hơi căng nên chúng tôi quyết định ghé vào quán bên tay trái. Quán này trông gần gũi hơn, có cửa sổ mở ra đường, bên trong có hai cô gái trẻ xinh xắn đang ngồi trò chuyện như làm mẫu cho tiệm. Về sau mới biết họ chỉ là khách vãng lai, ngồi tình cờ đúng chỗ “đắt hình” nhất. Ấn tượng đầu tiên khi bước vào quán là vẻ cũ kỹ. Quán khá đông, nhưng thiếu người phục vụ. Bát đĩa của khách trước vẫn còn nguyên trên bàn. Có vẻ hai quán là họ hàng hoặc anh chị em, vì cùng dùng tên Mộng Cầm và cùng bán bánh flan, nhưng có lẽ không được hòa thuận. Ông chủ quán bên cạnh nói bóng gió khiến người nghe dễ cảm nhận đang có xung đột âm ỉ giữa hai hàng xóm. Đoàn chúng tôi chỉ gọi bánh flan, không gọi thêm món nào khác. Không có ai dọn bàn, nên chúng tôi tự gom bát đĩa sang bàn nhỏ kế bên – vốn cũng còn lổn nhổn đồ ăn thừa. Tôi tranh thủ chụp vài tấm hình làm kỷ niệm, vì biết đâu sẽ không có dịp quay lại lần nữa. Quán cũ, có treo vài câu thơ và lời trích dẫn của nữ sĩ Mộng Cầm – như một cách giữ lại ký ức xưa giữa không gian hiện tại. Cuối cùng, bánh flan được mang ra bởi một người phụ nữ lớn tuổi, dáng đi khập khiễng. Nền nhà nơi chúng tôi ngồi khá cao, phải bước lên một bục gỗ nhỏ mới tới được chỗ ngồi – mà chiếc bục thì lại khá chênh vênh với người lớn tuổi. Bù lại, bánh flan ở đây thực sự rất ngon. Vị béo béo, bùi bùi, không quá ngọt, thớ bánh mịn tan ngay trong miệng. Phần caramel đậm đà, vừa miệng, được rưới thêm một ít đá bào phía trên – mát lạnh, sảng khoái giữa cái oi nồng của buổi trưa miền Trung. Nếu có thời gian ngồi lại tán gẫu cùng bạn bè, món bánh này thực sự đáng thử. Nếu có dịp trở lại, tôi sẽ thử sang quán bên tay phải xem vị bánh bên đó thế nào. Nhưng với quán đã ghé, dù bánh ngon, thì việc thiếu người phục vụ và không gian luộm thuộm khiến trải nghiệm khó để ghi dấu dài lâu với khách phương xa. Chúng tôi tiếp tục lên đường đi Nha Trang. Trên xe, chuyện tình Hàn Mạc Tử – Mộng Cầm lại được nhắc đến lần nữa, như một dư âm thơ mộng cho một chặng dừng chân ngắn ngủi: “Ai mua trăng tôi bán trăng cho Trăng nằm im trên cành liễu đợi chờ Ai mua trăng tôi bán trăng cho Chẳng bán tình duyên...
Read moreMình đã đến đây ăn 2 lần và lần thứ 3 này đến thì đã bị từ chối. Mình đã biết quán có kiểu buôn bán ‘ko cần khách’ và những lần ăn trước mình cũng đã được trải nghiệm rồi. Bác chủ lúc nào cũng trong trạng thái khó chịu đến nỗi cọc cằn với khách, mình ko biết đó là do tính cách của bác là người lớn tuổi nên hơi khó chịu hay đó là thái độ thực sự đối với khách như vậy, nhưng vì nét mộc mạc từ bánh flan và ko gian nơi đây nên mình luôn hoan hỉ chấp nhận. Lần này mình cũng có dịp ghé PT và cũng quyết định đến quán, mình đến lúc 19:30, quán khá đông, mình vừa bước vào cổng là từ sâu bên trong bác đã lắc tay rồi, mình vào hỏi hết bánh hả bác thì bác cũng chỉ lắc tay và mình ra về, có một chị khách đang ăn ở đó nói với mình “muốn ăn tầm 30’ nữa em quay lại”, khi nghe vậy cộng với hiểu cái NẾT buôn bán của bác thì mình ngầm hiểu là chắc đang hết bánh làm ko kịp nên thôi mình lượn đâu đó tí rồi quay lại. Lúc sau quay lại nhưng ko vào mà đứng bên đường xem như nào (đi ăn mà khổ ghê kkk), từ xa mình thấy bác đứng ngoài cổng và có tầm 6 bạn vừa tới trao đổi gì đó rồi một hồi bác mới cho vào (rất giống kiểu những nơi kinh doanh phi pháp vậy :v), tiếp sau cũng có 2 khách cũng như vậy và nhận vào và rồi mình đánh xe vào quán, bác đứng ngay cổng lắc tay 2 đứa mình và mình bị từ chối, tụi mình bỏ đi nhưng vẫn quay đầu lại xem có nhận khách nữa ko thì lại thấy bác tiếp tục nhận các khách sau, mình chẳng hiểu mình bị từ chối vì gì… chắc vì nhân phẩm :v Mình lên này đọc cmt thì cũng ko bất ngờ gì về cách buôn bán của quán nhưng mình thấy có vài phản hồi cmt từ quán, có nghĩa là quán đang quản lý địa điểm này trên gg map và cũng rất quan tâm đến những cmt trên này, quan tâm đến việc kinh doanh của quán từ việc cạnh tranh thương hiệu với quán Mộng Cầm Xưa bên cạnh, về mẫu mã sản phẩm,… chứ ko phải kiểu ‘ai muốn ăn thì đến ăn chứ ko có nhu cầu bán’, nếu đã quan tâm như vậy thì sao lâu nay quán vẫn cứ kinh doanh theo kiểu kì cục như vậy hay đó là cách tạo nét riêng cho quán kkk. Mình chia sẻ như vậy mong quán thấy và cải thiện bằng cách trong gia đình mình có con cháu gì tính tình ổn ổn thì mình ra ngoài làm còn bác lớn tuổi thì nên nghỉ ngơi hoặc lui vào sau thì sẽ tốt hơn hẳn. Nhiều người 1 lần đến quán là đã ko quay lại rồi nhưng riêng mình đã 3 lần đến là cũng nhiều rồi và mình sẽ ko quay lại nữa vì đã được trải nghiệm quán flan kì cục như lâu nay mn...
Read moreA famous place in Phan Thiet city, associated with the lover of one of the famous poets of Vietnam, Han Mac Tu.
it's open from 8am to 10pm so you can drop in any time of the day. I arrived at the shop at about 1pm so the shop was pretty empty. The space of the restaurant is spacious, outdoor, with many trees and cool. I like to see the gentle sunlight shining through the green trees.
The flan is very soft, fatty, a little sweet. My favorite part is that the flan is still served with a new layer of caramel coating on the bottom of the plate, which reminds me of the taste of my childhood.
The price of a plate of flan is 35,000 VND (February 2023), not cheap but well worth it for the quality...
Read more