Hiện hai ngôi mộ đã được xây lại khang trang hơn nhưng buồn một điều là đã bị rào kín và bị thu phí.
Câu chuyện tình yêu trắc trở của chàng công tử nhà giàu Vũ Minh Tâm với cô sinh viên Lê Thị Thảo. Lê Thị Thảo là cô sinh viên văn khoa ở Đà Lạt. Trong một lần đi dạo bên bờ hồ Sương Mai (giờ gọi là hồ Than Thở). Duyên trời đã khiến cả hai gặp nhau nơi đây. Xúc động trước nhan sắc và tính tình dịu dàng của nữ sinh khoa Văn. Chàng công tử xứ Gò Công đã đem lòng nhung nhớ bóng hình đó. Kể từ ngày đó, cả hai thường hẹn nhau cùng đi dạo quanh hồ Sương Mai. Và cũng chính nơi này là nơi chứng kiến lời thề hẹn trăm năm của đôi trai tài gái sắc. Nhưng rồi thời sinh viên cũng hết Thảo tốt nghiệp, trở thành cô giáo dạy văn ở thành phố Đà Lạt còn Tâm về quê làm tròn nhiệm vụ của đứa con độc nhất. Ngày chia tay, Tâm có hứa với người yêu, sẽ xin ba mẹ sắm trầu cau lên hỏi cưới Thảo. Nhưng lời hứa đó không thành. Ba má Tâm chê Thảo nghèo, không môn đăng hộ đối. Do đó ép con trai cưới cô gái mà họ đã chọn. Dù cho Tâm hết lòng cầu xin vẫn không thành. Không thể cãi lời ba má, nhưng cũng không thể phụ tình người yêu ở Đà Lạt. Tâm đã làm đơn xin đi lính. Trước khi đi, chàng công tử xứ Gò Công có gửi cho người yêu một bức thư. Dặn dò cô dợi chờ và giấu chuyện gia đình ngăn cản. Tin tưởng vào lời ước hẹn tình yêu, năm này qua năm khác. Cô giáo dạy văn chung thủy chờ đợi mối tình đầu, dẫu cho bao chàng trai theo đuổi. Những lúc nhớ người yêu ở chiến trường, Thảo thường đi dạo quanh bờ hồ Sương Mai. Đi dạo quanh đồi thông ven hồ, nơi cô và người yêu có biết bao là kỉ niệm. Nhưng tình yêu của Thảo và Tâm đã gặp vô vàn những sóng gió. Biết con trai còn nặng tình với cô gái nghèo xứ Đà Lạt. Ba má chàng trai đã cho người lên Đà Lạt, nói rõ việc gia đình họ không chấp nhận một cô con dâu không tương xứng. Vài tháng sau, sợ điều đó không chia rẽ được tình cảm của đôi trai gái. Gia đình Tâm đã gửi tin báo Tâm đã tử trận ở chiến trường. Chưa hết đau khổ vì không được gia đình người yêu chấp nhận, lại nghe tin người yêu đã tử trận. Ngày ngày, cô giáo Lê Thị Thảo thường lên đồi thông ngồi khóc. Nghĩ rằng sống không có được nhau, thì chết sẽ nhất định thuộc về nhau. Thảo đã quyên sinh trên đồi thông để trọn vẹn mối tình với chàng công tử Gò Công. Cái chết của cô giáo dạy văn hiền lành đã khiến người dân Đà Lạt vô cùng thương xót. Gia đình biết câu chuyện tình ngang trái của Thảo, đã chôn Thảo trên đồi thông ven hồ. Nửa năm sau, Tâm trở về tìm Thảo. Hóa ra cái tin Tâm tử trận chỉ là tin giả. Sau khi hết nghĩa vụ quân sự, chàng về Đà Lạt tìm người yêu sau bao tháng bặt tin thì nghe tin sét đánh. Gia đình Thảo đưa Tâm lên ngôi mộ của Thảo trên đồi thông. Chàng trai chung tình đã khóc hết nước mắt bên nấm mồ người yêu nay đã xanh cỏ. Sau mấy ngày khóc vật vã quên ngủ, quên ăn, vừa nhớ thương người yêu, và trách giận gia đình. Tâm đã không quay về Gò Công mà trở lại chiến trường lửa đạn. Một thời gian sau, Tâm ngã xuống giữa chiến trường. Trong những kỷ vật của Tâm còn lại, có những dòng nhật ký về Thảo. Tâm có viết một dòng trong nhật ký, như lời di chúc. Dặn nếu tử trận, Tâm mong được đưa về chôn cất bên cạnh mộ người yêu, trên đồi thông. Thương xót mối tình của đôi trai gái bất hạnh, người ta đưa Tâm về. Cất một ngôi mộ cho Tâm ngay bên cạnh mộ Thảo. Gia đình Thảo vẫn qua lại hương khói cho cả hai ngôi mộ. Người dân quanh vùng biết chuyện, cũng thường đến thắp hương ở đây. Kể từ đó, đồi thông mang tên gọi mới “Đồi thông hai mộ”. Nhiều cặp tình nhân tin rằng, nếu gặp trắc trở trong tình duyên, chỉ cần đến thắp hương lên hai ngôi mộ này, người đã khuất sẽ phù hộ cho họ vượt qua trắc trở. Nhưng bất hạnh thay, Thảo và Tâm sau khi chết vẫn bị chia rẽ. Nhiều năm sau khi Tâm đã mồ yên mả đẹp bên cạnh người yêu. Không hiểu vì lý do gì, gia đình Tâm đã lên Đà Lạt, đưa mộ chàng về quê. Đồi thông hai mộ giờ vẫn có hai ngôi mộ của Lê Thị Thảo và Vũ Minh Tâm đứng cạnh nhau nhưng chỉ có ngôi mộ của Thảo là thật còn mộ của Tâm do người dân dựng lên để hoài niệm về tình yêu...
Read moreĐến với Đà Lạt du khách sẽ dễ dàng bắt gặp ở bất kì nơi đâu những cảnh đẹp đến nao lòng với dòng thác trong xanh, tuôn đổ hay những biệt thự cổ kính nằm ẩn nấp trong những tán rừng trải dài đến ngút ngàn cùng với những dòng nước lặng lẽ trôi hoặc những ngọn đồi thông ngút ngàn gió.
Và gắn liền với mỗi cảnh đẹp đó là một sự tích hay một câu chuyện làm nên tên tuổi của chính nơi đó, chính vì thế, mỗi du khách khi đặt chân đến mảnh đất Đà Lạt này đều không thể không biết đến Đồi Thông Hai Mộ một địa danh gắn liền với một câu chuyện buồn nổi tiếng về cuộc tình đau đớn nhất miền Nam trước 1975.
Đồi Thông Hai Mộ là một khu đồi thông thoai thoải với một ngôi mộ đôi nằm ở dưới chân đồi. Ngôi mộ này gắn liền với câu chuyện tình éo le cách đây gần 60 năm giữa chàng trai tên Vũ Minh Tâm và cô gái tên Lê Thị Thảo. Tâm quê gốc ở Gò Công, Tiền Giang, là con trai của một đại điền chủ giàu có.
Tâm lên Đà Lạt theo học trường Võ bị Đà Lạt và chính tại nơi đây, Tâm đã gặp Thảo, con gái của một gia đình công chức nghèo. Họ gặp nhau, yêu nhau tha thiết và thề non hẹn biển với nhau bên hồ Sương Mai. Sau khi tốt nghiệp, Tâm về Tiền Giang xin gia đình cho phép cưới Thảo nhưng đáng buồn thay, cha mẹ Tâm quyết liệt phản đối vì nhà gái không môn đăng hộ đối và bắt anh cưới một người con gái khác.
Vì quá đau buồn trước nỗi tuyệt vọng đó, Tâm đã xin đi lính để quên đi chuyện quá đáng buồn này. Thế rồi Thảo nhận được tin Tâm tử trận, đau đớn không kể xiết, cô tìm đến khu đồi thông bên hồ nơi mà hai người từng hẹn hò và tự vẫn vào ngày 15/03/1956. Thuận theo nguyện vọng của Thảo, gia đình đã chôn cất cô ngay dưới khu đồi thông.
Nhưng một sự thật đau lòng là Tâm không chết vì người ta đã nhầm khi báo tử. Trở lại Đà Lạt để thăm Thảo và hay tin cô đã tự vẫn vì mình, Tâm tìm đến mộ Thảo vật vã khóc than, rồi sau đó cũng tự tử theo để giữ trọn lời hẹn thề năm xưa.
Trước khi chết, Tâm đã để lại bức thư tuyệt mệnh với mong ước được yên nghỉ bên cạnh mộ Thảo để hai người mãi mãi được gần nhau. Và chàng trai đã được toại nguyện. Và cũng từ đó, hồ Sương Mai bên đồi thông được đổi tên thành hồ Than Thở và từ đó ngọn đồi đó được mang cái tên Đồi Thông Hai Mộ.
Tuy nhiên, sau năm 1975, cha mẹ Tâm đã cho bộc mộ anh đưa về quê, do hai người đã tuổi cao sức yếu, không thể thường xuyên lên thăm mộ con. Dù hài cốt Tâm đã được dời đi nhưng cảm thương mối tình chung thủy, gia đình Thảo vẫn để ngôi mộ đôi. Có thể nói, câu chuyện tình đầy đau thương này đã ghi sâu vào lòng người qua hàng chục năm.
Không những thế để tưởng nhớ câu chuyện tình của hai người, nhạc sĩ Hồng Vân đã sáng tác bài hát Dồi thông hai mộ với giai điệu buồn da diết. Hơn nữa thập kỉ trôi qua, dường như Đồi Thông Hai Mộ vẫn còn phảng phất dư âm đau buồn của cuộc tình tột cùng đau đớn này.
Du khách khi đến với Đồi Thông Hai Mộ này không những được tận mắt chứng kiến ngôi mộ đôi cùng câu chuyện tình tồn tại vượt thời gian mà còn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp mang nét u buồn của nơi đây. Với vẻ đẹp trữ tình vốn có cùng với hồ Than Thở tĩnh lặng kế bên tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp, góp phần làm tô điểm cho ngôi mộ đôi thêm phần khang trang, tạo nên một điểm du lịch độc đáo và vô cùng thú vị. Nhân dịp lễ hội Festival hoa Đà Lạt 2012, Ban tổ chức đã cho trồng toàn hoa tím chung...
Read more💕Một chiều rừng gió lộng một chiều rừng, nhớ chuyện bên đồi thông...💕
Chuyện xảy ra vào năm 1956, cậu sinh viên Vũ Minh Tâm (Vĩnh Long) học tại trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt (nay là Học viện Lục quân Đà Lạt). Anh đem lòng thương một thiếu nữ người địa phương, tên là Lê Thị Thảo, giáo viên dạy Văn trường Bùi Thị Xuân.
Mỗi ngày từ bãi tập về, Tâm thường ghé qua một ngôi nhà cạnh hồ Than Thở và đặt một lá thư tình dưới mái nhà tranh. Chiều đi dạy về, cô Thảo cũng đến ngôi nhà bên hồ để đọc thư chàng gửi, và để gửi lại một lá thư cho chàng. Thời gian trôi qua, tình cảm của cả hai càng thêm thắm thiết. Tâm và Thảo đã ước hẹn nên duyên vợ chồng, chờ ngày anh ra trường sẽ làm lễ cưới.
Thế nhưng vì hoàn cảnh của Thảo khá khó khăn, cô vốn là trẻ mồ côi được các Sơ nhà thờ nuôi dạy từ nhỏ, còn Tâm lại là con trai độc nhất của một gia đình điền chủ giàu có ở Vĩnh Long. Chính vì sự chênh lệch về giai cấp, nên khi gia đình anh Tâm biết được chuyện của hai người liền ra sức ngăn cấm.
Ngày anh Tâm tốt nghiệp, gia đình bắt anh phải về quê cưới một người con gái giàu sang mà họ đã chọn sẵn. Vì giữ tròn chữ hiếu, anh Tâm đành rời xa cô Thảo. Khi biết tin anh Tâm đã có gia đình, cô Thảo như rơi vào tuyệt vọng. Và rồi một buổi chiều tháng 3/1956, cô đã gieo mình xuống hồ Than Thở để kết thúc cuộc đời. Trước khi tự tử cô Thảo đã xé tà áo dài trắng viết lên 2 câu thơ để lại trên bờ hồ:
"Tà áo trắng nay tình ta đã hết
Chút tình này xin trả lại cho nhau"
Đồng thời cô cũng để lại một bức thư nhờ người đời nếu ai vớt được xác của cô thì hãy chôn ở đồi thông bên cạnh hồ Than Thở - nơi ngày xưa hai người từng hẹn hò, để cô được ở cạnh những ký ức của mình".
Vài tháng sau đó anh Tâm quay trở lại Đà lạt thì hay tin người mình yêu đã chết. Chàng trai ra mộ nàng gần hồ Than Thở, than khóc một hồi lâu rồi quyết định viết đơn nhập ngũ. Trong một lần lâm trận, chàng đã bị thương rất nặng không thể cứu chữa được. Trước khi mất anh nhờ bạn bè đưa thi thể về Đà Lạt chôn cạnh mộ của cô Thảo và làm cho hai người một tấm bia chung, viết lên đó những dòng thơ trong cuốn nhật ký của anh, để trọn tình nghĩa với người anh yêu.
Trong cuốn nhật ký, anh Tâm viết về mối tình của mình như sau:
"Nước biếc non xanh dù biến đổi
Mối tình chung thủy Thảo trong Tâm
Chiều chưa xuống mà nắng vàng vội tắt
Đêm chưa về mà cỏ đã đầm sương
Cả núi rừng ngấn lệ tiếc thương.
Cho mối tình ngang trái của đôi uyên ương không thành..."
Ít lâu sau, người vợ của anh Tâm lên Đà Lạt thấy hai ngôi mộ liền kề nhau đã đem lòng ghen tức. Cô để cho hai người nằm cạnh nhau được 3 năm. Mãn tang, cô liền đem thi hài anh về Vĩnh Long để chôn cất.
Năm 1997, UBND thành phố Đà Lạt cấp phép cho công ty TNHH Thùy Dương cải tạo lại khu vực hồ Than Thở và đồi thông hai mộ để khai thác du lịch. Công ty này đã tiến hành sửa sang lại ngôi mộ cho cô giáo Lê Thị Thảo, đồng thời xây một ngôi một gió kế bên đề tên Vũ Minh Tâm để hoàn thành di nguyện cuối cùng của hai...
Read more