Khu di tích Xẻo Quít nằm trên địa phận hai xã Mỹ Long và Mỹ Hiệp, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp, cách quốc lộ 30 khoảng 06 km, có tổng diện tích là 70 héc-ta, trong đó khu bảo tồn (kv1) có diện tích 50 hec-ta và khu mở rộng phát triển dịch vụ (kv2) là 20 hec-ta. Từ năm 1960 đến năm 1975 Tỉnh ủy Kiến Phong (nay là Đồng Tháp) đã chọn nơi đây làm căn cứ để lãnh đạo nhân dân tỉnh nhà góp phần cùng cả nước thực hiện thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Xưa kia, nơi đây là vùng đất hoang vu, sình lầy, đầy cỏ dại và là vùng nước ngọt nhiễm phèn, lắm muỗi, nhiều đĩa. Việc ăn ở, hoạt động của cơ quan Tỉnh ủy chủ yếu dựa vào sự đùm bọc, che chở của nhân dân quanh vùng và phải đào mương lên liếp để ngăn xe tăng giặc, xây dựng công sự và trồng cây gây rừng để trú ẩn và hoạt động. Rừng tràm di tích hiện nay là thành quả của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân địa phương thực hiện chủ trương trồng cây gây rừng của Tỉnh ủy năm 1961. Ngày nay, tràm ở đây có tuổi thọ khoảng 50 năm và mỗi cây tràm là biểu tượng của tấm lòng dân che chở Đảng.
Quanh căn cứ này, với bán kính 6 km là hệ thống gần như khép kín của hơn 10 đồn bốt địch. Trong đó, có hai đồn cách khu căn cứ khoảng 01 km. Trong suốt cuộc chiến tranh nơi đây là vùng tự do túc xạ, tự do bắn phá, là “trường bắn” và là “bãi tập trực thăng” của địch. Nhiều lần máy bay B52, xe lội nước M113, thuyền bay, pháo binh kết hợp với bộ binh địch liên tục dội bom, càn quét, bắn phá vào vùng căn cứ, hòng tiêu diệt mọi sự sống trên mảnh đất này. Một bông mướp vàng hay một tiếng gà gáy nếu để chúng phát hiện thì phải “đón nhận” hàng chục tấn bom pháo dội vào. Vì vậy, Xẻo Quít trở thành một vùng chiến sự rất ác liệt. Có những lúc Tỉnh ủy phải đối mặt giữa cái sống và cái chết trong gang tấc. Để hoạt động và tồn tại cho đến ngày toàn thắng, một mặt, Tỉnh ủy đã thể hiện tài trí thao lược, lòng kiên trì dũng cảm, chịu đựng gian khó để bám đất, bám dân “một tấc không đi, một ly không dời”, phải có kiểu ở thích hợp để sống được và sống tốt trong vùng đồng bằng, đồng đưng, mùa nước (phải đi lại và làm việc trên xuồng)… Mặt khác, Tỉnh ủy tồn tại được là do một nghĩa cử rất cao đẹp: “Xẻo Quít nằm ngay trong lòng quần chúng nhân dân”. Đây là yếu tố mang tính quyết định cho sự tồn tại và an toàn của căn cứ. Vì vậy, ngày nay Xẻo Quít được gọi là “CĂN CỨ LÒNG DÂN”.
Ngày nay, Xẻo Quít đã được bảo tồn và phát triển. Đường đến Xẻo Quít thuận lợi cả đường thủy và đường bộ. Từ quốc lộ 30, đi đường thủy 07 km hoặc đi đường bộ 06 km. Xẻo Quít được chia làm 2 khu vực: Khu vực 1 khoảng 50ha, khu vực 2 khoảng 20ha. Khu vực 1 là khu bảo tồn nguyên trạng các giá trị lịch sử, văn hóa của khu căn cứ địa cách mạng trong kháng chiến và sự đa dạng về sinh thái tự nhiên …. Khu vực 2 là khu phát triển các hoạt động kinh doanh, dịch vụ du lịch và dã ngoại như: Nhà hàng, Hội trường, Khu ẩm thực ngoài trời, câu cá giải trí, các trò chơi trải nghiệm vùng sông nước….
Đến tham quan Xẻo Quít, ngồi trên xuồng ba lá hoặc đi bộ len lỏi trong rừng tràm mát rượi, du khách sẽ được tiếp cận, nhìn thấy những nơi hội họp, làm việc và sinh hoạt của Tỉnh ủy và các Ban ngành tỉnh Kiến Phong trong cuộc kháng chiến chống Mỹ như: Hội trường Tỉnh ủy-nơi diễn ra nhiều hội nghị lớn, đề ra các chủ trương, nghị quyết quan trọng để lãnh đạo phong trào cách mạng của tỉnh; nhà làm việc của đơn vị văn thư; công sự chiến đấu, công sự tránh bom, hầm bí mật, bãi ngù-tử địa…Du khách sẽ hiểu được một giai đoạn lịch sử chống ngoại xâm bi hùng và hiển hách của Đảng bộ và nhân dân...
Read moreLet me tell you about my trip to Khu Di Tích Xẻo Quýt in Đồng Tháp. It wasn't exactly what I expected, but that ended up being a good thing!
I knew it was a historical site from the Vietnam War, but I wasn't sure what to expect. It turns out it's this massive area, way bigger than I imagined. There's a section that's completely preserved, with parts of the old base camp and even some wartime tunnels. It felt really eerie walking through those tunnels, but it also gave me a huge appreciation for the resourcefulness of the fighters.
The other half of the area is this incredible nature reserve. We took a small boat down these narrow canals lined with lush trees. It was so peaceful, and the only sounds were the birds and the gentle lapping of the water. We even saw a family of monkeys swinging through the branches! It was a welcome contrast to the intensity of the historical site.
Overall, Xẻo Quýt was a surprising mix of history and nature. It's definitely worth a visit if you're in Đồng Tháp, especially if you're interested in both the war and seeing a beautiful...
Read moreTệ hơn cả tệ, chưa bao giờ đánh giá 1 sao ai nhưng nhà hàng này là ngoại lệ nhé :))) Chuyện là em có đặt tiệc vào lúc 19h30 ngày 1/9 vừa rồi bên nhà hàng mình. Hôm đó trời mưa rất to, em đã chủ động nhắn tin nhờ nhà hàng cho em đến trễ 30p, là tính cả thời gian trễ là tầm 20h em sẽ đến. Ad trực page báo ok nên em cứ thế chạy từ Thủ Đức sang nhà hàng, mà chưa gì 19h10 nhà hàng đã gọi hối tụi em tranh thủ. Do trời mưa to + nước ngập nên em đến khá muộn. Trễ hơn dự tính 10 phút. Có nghĩa là 20h10 em mới đến nhà hàng. Sau đó em được hướng dẫn vào nhận bàn và đứng nói chuyện với bạn nhân viên tại quầy thu ngân, bạn bảo do em đến quá muộn nên đã hết bàn, nếu muốn ăn thì đợi khoảng 21h30 mới có bàn nhưng với thái độ muốn đuổi khách về, em ok hết bàn vì đến muộn là lỗi em. Nhưng chuyện chẳng có gì nếu nhà hàng ko nhận tiền cọc giữ bàn của em. Khi nhà hàng nhận cọc của em 300k để giữ bàn thì lí do gì mà do em đến muộn lại mất bàn vậy ạ? Em đã đặt cọc có nghĩa là em sẽ có 1 bàn ở nhà hàng và nhà hàng thì ko giới hạn thời gian ăn nên nếu em ko đến trễ thì giờ đó vẫn là giờ tụi em đang ăn, thì lí do gì báo với tụi em là hết bàn trong khi nhận cọc giữ bàn cho tụi em vậy ? Em đi ăn, chứ ko phải đi xin, bạn nhân viên tại quầy thái độ rất không đúng với bọn em. Nhà hàng nên xem lại cách làm việc, vì em đã đặt cọc để chắc chắn là có bàn chứ em không gọi nói miệng là em sẽ tới và kêu chừa bàn cho em. Nếu em chỉ gọi kêu chừa 1 bàn cho em thì việc em đến trễ hết bàn em chấp nhận. Còn này nhà hàng đã tiếp nhận thông tin đặt bàn, kêu em cọc tiền mà em tới trễ lại kêu hết bàn. Còn thứ 2 là bạn nhân viên nói chuyện với em tại quầy. Bạn nói chuyện như cãi tay đôi với bọn em. Thành ra ngày vui của em lại trở thành khó chịu khi đến nhà hàng mình ấy ạ, bọn em tranh thủ ăn rồi về chứ ko muốn ở lại thêm 1 phút giây nào. Nên em nghĩ mình cần xem xét lại, vì với trãi nghiệm như vậy thì em ko chắc khách hàng sẽ trở lại ủng hộ nhà hàng mình lần thứ 2. Nhà hàng mình làm dịch vụ mà sao lại thích làm khó khách hàng thế nhỉ ? Đồ ăn cũng chả ngon 5/10 nhưng vẫn du di được còn khoảng chăm sóc khách...
Read more