Come here, take some pictures of the exterior, and then get away. For the love of god, do not go inside or out onto the platform or take the train ride.
The station is small and gorgeous. The interior is cheapened by being stuffed full of gaudy and tacky furniture for sale.
Meanwhile, we wanted to go on the train ride, and the woman selling tickets lied and told us that no cheap seats were available.
Conductors on the train were literally kicking people out of the car because they just came in there to take selfies and did not buy tickets. The engineer had to blast the horn to get picture-takers off of the track at the station. Meanwhile, loud and rude passengers could not sit still for the whole 20-minute ride and were smoking in the passenger car. A conductor told one of the smokers to stop, but she was easily bribed with an ear of roasted corn and the smoking continued.
After a ride through greenhouse-filled landscapes, we arrived at our destination (a tiny station) and told to come back in 50 minutes. There is nothing to do there. It is just a very agricultural area. We were taken aback and just went to have a coffee across the street, which is pretty much all that you can do.
The ride back was more loud, rude, tipsy smokers and the train staff just don't care.
The station is nice to look at, but the train ride was an...
Read moreBuilt by the French from 1932 to 1938, is the focal station on the 84-km Phan Rang-Da Lat Railway. The station has a unique architectural style, has three pyramidal roofs, is stylized three Langbiang mountain peaks or Tay Nguyen communal houses. The station has been recognized as a national cultural and historical relic. The station is currently an attractive tourist attraction of Dalat city. The only railway line currently in the station is also the 7km Da Lat - Trai Mat route that brings tourists to Trai Mat and Linh Phuoc pagoda. The work was designed by two French architects, Moncet and Reveron. The construction contractor is the contractor Vo Dinh Dung, with a construction cost of 200,000 francs. The station has a length of 66.5m; width 11.4m and height 11m. If compared, Da Lat railway architecture is like the southern station of France with the protruding part from the roof and indenting on the foot in the vertical direction. The station has 3 spiers, symbolizing Langbiang Mountain - the highest peak in the region. The front also has a large clock face that records the time that Dr. Alexandre Yersin...
Read moreTheo mình đây là một địa danh không thể bỏ qua của khách du lịch. Thật sự thú vị và đặc biệt. Kiến trúc ở đây rất độc đáo.
Ga Đà Lạt là nhà ga tàu hỏa của thành phố Đà Lạt. nhà ga được người Pháp xây dựng từ năm 1932 đến 1938 thì hoàn thành, là nhà ga đầu mối trên tuyến đường sắt Tháp Chàm – Đà Lạt dài 84 km. Nhà ga có phong cách kiến trúc độc đáo, có ba mái hình chóp, là cách điệu ba đỉnh núi Langbiang hoặc nhà rông Tây Nguyên. Nhà ga đã được Bộ Văn hóa - Thông tin Việt Nam công nhận là di tích lịch sử văn hóa quốc gia. Nhà ga hiện đang là điểm tham quan du lịch hấp dẫn của thành phố Đà Lạt. Tuyến đường sắt duy nhất hiện nay nhà ga còn phục vụ chính là tuyến Thành phố Đà Lạt – Trại Mát dài 7 km đưa du khách đến với Trại Mát và chùa Linh Phước.
Theo một tư liệu lịch sử, dự án xây dựng tuyến đường sắt từ Tháp Chàm đi Đà Lạt được Toàn quyền Paul Doumer phê duyệt và xây dựng từ năm 1908 đến năm 1922. Công ty thầu khoán Á Châu được ủy nhiệm nghiên cứu làm đoạn đường xe lửa răng cưa Kroongpha - Dran theo kiểu Thụy Sĩ, với đoạn đường sắt răng cưa dài khoảng 10 km, vượt độ cao 1.000m của đèo Sông Pha với độ dốc 12% để đến đất Dran của Lâm Đồng.
Kể từ khi có nhà ga Đà Lạt thì số lượng khách du lịch đến với thành phố du lịch và nghỉ dưỡng ngày càng nhiều. Khi đó, trên mỗi chuyến tàu, ngoài toa vận chuyển hàng hóa còn có 3 toa chở khách, và những toa chở khách này cũng được phân ra theo 3 hạng khác nhau.
Sau khi người Pháp rời Việt Nam, việc chạy tàu từ Đà Lạt đi Tháp Chàm vẫn được duy trì. Đến thời Việt Nam Cộng hòa, tuyến đường sắt này chủ yếu phục vụ việc vận chuyển thiết bị cho chiến tranh nên đã bị quân giải phóng cắt đứt và nhà ga này ngừng hoạt động năm 1972. Có 3 tuyến đường được khai thác lúc bấy giờ là: Tháp Chàm - Đà Lạt - Nha Trang; Tháp Chàm - Đà Lạt; Sài Gòn - Tháp Chàm - Đà Lạt đều đều lăn bánh. Đến năm 1972, khi chiến tranh trở nên ác liệt, tuyến đường sắt này buộc phải ngưng hoạt động.Sau giải phóng, tuyến đường sắt này được khôi phục và chính thức kéo còi vào ngày ngày 19 tháng 5 năm 1975, nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Hồ Chí Minh.
Công trình do hai kiến trúc sư người Pháp là Moncet và Reveron thiết kế. Người thi công công trình là thầu khoán Võ Đình Dung, với kinh phí xây dựng là 200.000 francs.
Hình dáng nhà ga giống núi Langbiang hùng vĩ, với chiều dài 66,5m; chiều ngang 11,4m và chiều cao 11m. Nếu đem so sánh, kiến trúc Ga Đà Lạt tựa như nhà ga miền Nam nước Pháp với phần nhô ra từ nóc và thụt vào phía chân theo hướng thẳng đứng. Nhà ga có 3 chóp nhọn, tượng trưng cho núi Langbiang – đỉnh núi cao nhất vùng. Phía trước còn có mặt đồng hồ to ghi lại thời gian mà bác sĩ Alexandre Yersin đã phát hiện ra Đà Lạt.
Tuyến đường sắt nhà ga xây dựng từ năm 1932 là đường ray và đầu máy răng cưa. Tuyến đường sắt này dài 84 km và 16 đầu máy. Lúc bấy giờ, đường ray răng cưa và đầu máy răng cưa được xem là độc đáo nhất thế giới. Vì phải lên Đèo Ngoạn Mục để có thể lên thành phố Đà Lạt. Tuyến đường sắt phải xây dựng qua nhiều hầm chui, phía sau phải có đầu tàu đẩy. Các kiến trúc đã xây dựng đường ray ròng rã suốt 10 năm và phải tốn chi phí cao gấp 2 - 3 lần bình thường.
Đường sắt răng cưa Sông Pha - Đà Lạt được thiết kế theo kiểu Thuỵ Sĩ. Đường sắt có 3 đường ray. Một nằm giữa được thiết kế có răng cưa để tàu có thể leo dốc an toàn. Đây là kiểu đường sắt chỉ có ở Đà Lạt và Thuỵ Sĩ. Hiện nay, cả tuyến đường sắt Đà Lạt không còn dấu tích các...
Read more