Một trong những ấn tượng cao đẹp ấy là hình ảnh ngôi chùa với chiếc mái cong cong hòa quyện vào cảnh vật thiên nhiên khi nắng chiều chợt tắt hoặc những lúc sương sớm quyện mờ. Nơi ấy đã từng làm thức tỉnh biết bao tâm hồn. Mái chùa tượng trưng cho những gì cao quý nhất trong cộng đồng dân tộc, nhưng cũng còn tùy thuộc vào nét thẩm mỹ của nó. Không gian tĩnh mịch ấy, không những ở nơi thôn dã xa xôi hay ở vùng núi rừng hẻo lánh mà ngay cả trong lòng đô thị náo nhiệt cũng đã tiềm ẩn ở những ngôi chùa như thế, điển hình như chùa Viên Giác. Chùa Viên Giác hiện tọa lạc tại số 193 Bùi Thị Xuân – Phường 1 – Quận Tân Bình – TP. Hồ Chí Minh, do Hòa thượng Thích Hồng Tịnh khai sáng vào năm 1955.Trước đấy, Chùa chỉ là một cái am nhỏ vì Ngài cất lên để ẩn tu nên có tên là Ðộc Giác. Sau do nhu cầu tín ngưỡng cộng thêm tâm Bồ Ðề dõng phát, Ngài đã kiến tạo một cách quy mô hơn. Từ đấy, Chùa được đổi tên là Viên Giác, có ý nghĩa là sự giác ngộ tròn đầy (tự giác, giác tha và giác hạnh viên mãn). Sau khi Ngài viên tịch, vì không có người kế thế nên những người thân tín tạm lo việc hương khói và thờ cúng. Mãi đến năm 1976, Chùa mới thỉnh Thượng tọa Thích Minh Phát về điều hành Phật sự. Hai mươi năm sau tức năm 1996, vì sức khỏe của Thượng tọa yếu kém, bệnh không thuyên giảm nên Chùa thỉnh Ðại đức Thích Lệ Trang về trụ trì. Tuy đã trải qua nhiều lần trùng tu, nhưng Chùa vẫn không tránh khỏi sự tàn tạ theo thời gian và nhu cầu tín ngưỡng của quần chúng Phật tử ngày càng cao, nên vào đầu mùa xuân năm Tân Tỵ (2001), Ðại đức Thích Lệ Trang cho khởi công trùng hưng ngôi Tam Bảo. Công trình do KTS. Huỳnh Tấn Phát thiết kế kỹ thuật; Công ty Hồng Bảo, KS. Nguyễn Văn Dũng và KS. Nguyễn Văn Tuấn giám sát thi công; ÐKG. Bàng Nghiêu Dân cố vấn mỹ thuật; Công ty Quốc Anh là đơn vị thi công và KS. Ngô Văn Lợi trực tiếp quản lý – điều hành công trình. Ròng rã mưa nắng hơn một năm, công trình đã trải qua biết bao khó khăn vất vả, ngôi Tam Bảo mới được thành tựu. Vừa bước vào cổng tam quan, cảnh trí đầu tiên hiện ra là một ngôi chùa được xây dựng theo bố cục hình chữ Sơn, có mái cong trung hòa vào nét góc, cung tròn tạo thành những đường lượn mềm mại nhẹ nhàng uyển chuyển làm lộ rõ dáng kiến trúc xây dựng truyền thống. Tuy được phối hợp với những nét kiến trúc Á Ðông và kỹ thuật hiện đại, nhưng Chùa trông rất cổ kính và uy nghiêm, nào kèo cột chồng diêm, nào rui mè đỡ mái, kết cấu giống như kiểu nhà rường Việt Nam. Sau khi bước lên những nấc thang đứa gót vào Phật điện, ta được chiêm ngưỡng Ðức Di Lặc tôn trí trước “bái đường” với nụ cười hoan hỉ, chủ ý nhằm nhắn nhủ mọi người hãy cười như nụ cười của Ðức Di Lặc và hãy bỏ đi những điều mà người thế gian không muốn bỏ. Tượng được khắc họa theo tư thế Tam Ða (Phước – Lộc – Thọ). Tiến vào trong là một lớp cửa “Thập Nhị Thời Thần” – Thần chủ của 12 con giáp cũng là 12 vị thần Ðại Dược Xoa Tướng trong pháp hội Dược Sư được chạm trổ khá công phu và tỉ mỉ. Ðiện Phật được ảnh hiện bởi Ðức Bổn Sư trong tư thế chuyển pháp luân, xung quanh thân quang có bảy vị hóa Phật với nghệ thuật hòa quang hiện đại, khiến ta cảm thấy các Ngài như chợt ẩn chợt hiện trong mây bởi những ánh đèn lung linh huyền ảo. Nếu ở trước Ðức Phật, ta đang say sưa cung kính thổ lộ nỗi lòng của mình bởi gương mặt từ bi hiền lành, thường ban sự vô úy, dễ gần gũi và dễ cảm mến của Ngài thì chắc ta không khỏi sửng sốt giật mình khi nhìn sang những pho tượng “ Thập Bát La Hán ” ở hai bên Phật điện. Có Ngài thì tỏ ra oai phong lẫm liệt, có Ngài thì tĩnh tọa điềm nhiên ... Nhưng điều đáng chú ý nhất là nghệ thuật tạo hồn đã khiến cho các pho tượng toát ra vẻ sống động tựa như người thật. Ngoài ra, mỗi tượng đều có những dấu chỉ của cơ thể mang tính cách biểu trưng gắn liền với cuộc đời và phẩm hạnh của chủ thể như tượng tôn giả Xá Lợi Phất cầm chiếc linh tiêu biểu cho trí tuệ đệ nhất, tôn giả Phú Lâu Na cầm quyển kinh tiêu biểu cho thuyết pháp đệ nhất ... Có thể nói là tác phẩm mỹ thuật này đã được hoàn chỉnh trên hai phương diện : Cơ thể học và thấu thị học.Phía sau Phật điện là...
Read moreHôm nay tôi đã có dịp ghé thăm chùa Viên Giác và thật sự ấn tượng bởi vẻ đẹp thanh tịnh, uy nghiêm của ngôi chùa này. Nằm giữa lòng thành phố Sài Gòn nhộn nhịp, chùa Viên Giác như một ốc đảo yên bình, tách biệt khỏi những xô bồ của cuộc sống thường nhật.
Điều đầu tiên thu hút tôi chính là kiến trúc độc đáo của ngôi chùa. Chánh điện được thiết kế vô cùng chỉnh chu và uy nghiêm với mái ngói cong vút, những họa tiết tinh xảo. Tượng Phật Thích Ca Mâu Ni uy nghi toạ lạc trên đài sen cao, càng làm tăng thêm vẻ trang nghiêm và linh thiêng cho không gian. Bao quanh chánh điện là khuôn viên rộng rãi, cây xanh tươi tốt, tạo cảm giác mát mẻ và trong lành. Bên hông chùa còn có một hồ cá chép, nơi bạn có thể thả thức ăn cho cá và cầu nguyện may mắn, tài lộc.
Không chỉ ấn tượng bởi kiến trúc, tôi còn cảm nhận được sự yên bình, tĩnh lặng khi dạo bước trong khuôn viên chùa. Tiếng chuông chùa ngân nga, tiếng kinh kệ trầm bổng, hòa quyện cùng hương thơm thoang thoảng của nhang trầm, tạo nên một bầu không khí thiêng liêng, khiến tâm hồn tôi trở nên thư thái và nhẹ nhàng. Tôi đặc biệt thích thú với hồ sen nhỏ phía trước chùa, những bông sen hồng thanh khiết nổi bật trên nền lá xanh, càng làm tăng thêm vẻ đẹp thanh thoát cho ngôi chùa.
Tôi đã dành một khoảng thời gian để ngồi thiền dưới bóng cây bồ đề, cảm nhận sự tĩnh lặng trong tâm hồn và lắng nghe tiếng chim hót líu lo. Khoảnh khắc ấy thật sự quý giá, giúp tôi tạm quên đi những lo toan của cuộc sống và tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn. Việc cho cá chép ăn ở hồ bên hông chùa cũng là một trải nghiệm thú vị, mang đến cảm giác thư giãn và hy vọng về những điều tốt đẹp.
Tuy nhiên, vì chùa nằm trong thành phố nên không tránh khỏi tiếng ồn xe cộ từ bên ngoài vọng vào. Điều này đôi khi làm ảnh hưởng phần nào đến sự tĩnh lặng của không gian chùa.
Tóm lại, chùa Viên Giác là một địa điểm tâm linh đáng để ghé thăm khi đến Sài Gòn. Không gian thanh tịnh, kiến trúc độc đáo, chánh điện uy nghiêm, hồ cá chép bên hông và bầu không khí linh thiêng của ngôi chùa chắc chắn sẽ mang đến cho bạn những trải nghiệm đáng nhớ. Tôi tin rằng, bất kỳ ai đến đây cũng sẽ tìm thấy sự bình yên và thanh thản...
Read moreMình & gia đình đi chùa từ nhỏ, lúc đó chùa còn xập xệ nhỏ xíu chứ chưa khang trang như bây giờ. Mình không dám khẳng định chắc chắn gì, nhưng ký ức đầu tiên của mình về chùa lúc đó là ngôi chùa đầu tiên mình thấy rất yên ắng, không ồn ào & không nhang khói nghi ngút, rất thanh tịnh & yên bình. Sau này chùa được xây lại khang trang hơn, phật tử đông hơn & chắc có ý kiến nên được thắp nhang nên giờ được thắp tí xíu thôi chứ cũng không phải quá nhiều.
Bước vào chùa là khoảng sân rộng với phật Di Đà, Quan Âm Bồ Tát & Địa Tạng Vương Bồ Tát, nơi đây thì được thắp nhang chứ lên chánh điện hay xuống tầng dưới thì không được. Trên chánh điện đầu tiên ta sẽ gặp Đức Di Lặc, xong có 2 vị Hộ Pháp 2 bên. Các cửa ngay chánh điện được khắc 12 con giáp, bước vào chánh điện là tượng phật lớn, xung quanh có 18 vị La Hán. Phía sau mình đoán là tượng Dược Sư, Đức Tam Thế Phật & Thiên Thủ Thiên Nhãn Bồ Tát. Tượng phật ở Viên Giác mình nghĩ theo kiểu người Hoa hay Đài Loan, Hồng Kong. Thực tình không biết không dám nói bậy nhưng cảm nhận chung là vậy, đặc biệt có mùi thơm tỏa ra từ các tượng. Các tượng ở chùa nhìn rất chi tiết, tinh xảo, nói chung là ấn tượng.
Phía tầng dưới là nơi để cốt, bán các vật phẩm trong chùa cũng như các lá phiếu cầu an, cầu siêu, 20k/lá & số lượng tùy mình muốn bao nhiêu. Các thầy & các cô tư vấn nhẹ nhàng, xem tuổi, xem sao... Ở đây có thêm tượng Địa Tạng vương Bồ Tát cũng rất đẹp, bước lên trên tí xíu 2 bên hành lang là 2 hồ cá Koi rất đẹp cũng như là nơi ở của các quý thầy.
Tóm lại, không khí & cách trưng bày, trang trí trong chùa được nhiều người nói "chùa nhà giàu", nhưng chùa là chùa, chúng ta có thể bỏ qua những lời nói phân biệt như vậy. Chủ yếu đi chùa để tâm an, để tìm về chốn thanh tịnh trong tâm hồn, nơi đâu ta thấy hợp thì ta đi. Viên Giác là nơi mình nghĩ bạn sẽ tìm được chút tâm an giữa...
Read more